Nước Mỹ như tôi biết

0
454

10 ngày trên đất Mỹ thật là quá ngắn đối với người lần đầu mới đến. Tuy nhiên, chừng ấy cũng tạm đủ cho tôi có vài cảm nhận về nước Mỹ, được hiểu đôi chút về lối sống và cách sống của người Mỹ.

Mùa thu thay lá

Trước mắt tôi là hình ảnh của một đất nước cách xa Việt Nam nửa vòng trái đất và 18 giờ bay với nhiều cái mới, khác nhiều so với suy nghĩ ban đầu khi tôi còn ở quê nhà. Từ sân bay quốc tế Washington DC vào trung tâm thủ đô, đường cao tốc rộng thênh thang, không quá ồn ào và ít xe cộ.

“Hôm nay là ngày cuối tuần nên mọi người không đi lại nhiều”, bác Lâm Phan, phiên dịch viên của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ giải thích như thế.Mấy ngày ở Washington, đi dạo trên đường phố, nhìn thấy khung cảnh yên bình của thủ đô này thật là thích. Đây đó là những ngôi nhà riêng lẻ, những công sở, trường học… có lối kiến trúc vừa cổ điển, vừa hiện đại với màu sắc giản dị.

Thỉnh thoảng tôi bắt gặp vài ba chú sóc đen nhảy nhót ngay trên vỉa hè tìm kiếm thức ăn mà không cần phải trốn chạy khi có người qua lại. Cây xanh trồng ở khắp nơi. Không gian đẹp như bức tranh thu gọn, một chút cảm xúc khi trông thấy hàng cây xanh đã thay màu lá, chuyển sang màu cam tuyệt đẹp vì thời tiết đang vào cuối mùa thu.

Phần lớn đường sá ở thủ đô Washington và những nơi khác tôi đã đặt chân đến đều là những con đường một chiều, giao thông thuận tiện. Ở các ngã tư, xe cộ và người đi bộ lưu thông trật tự bằng tín hiệu đèn giao thông. Hoàn toàn không có tiếng kèn xe, trừ âm thanh của xe cứu thương đôi lúc hụ còi.

Và hơn thế nữa, quanh thủ đô Washington còn có nhiều công viên, tượng đài – môi trường sống khá tuyệt vời và lý tưởng. Dừng chân trước công viên tượng đài Washington, một đài kỷ niệm lớn màu trắng tại phía Tây của khu National Mall, tôi đã say sưa chụp ảnh mà quên mất mọi người trong đoàn đã đi sang nơi khác từ lúc nào.

Tượng đài có chiều cao gần 170 m, du khách có thể chui vào bên trong và leo lên đỉnh của tượng đài để tham quan, nhưng gần đây sau dư chấn động đất, chính phủ Mỹ đã ra lệnh hạn chế và nghiêm cấm vào bên trong để tránh nguy hiểm cho người xem. Đây là tượng đài nề được cho rằng cao nhất thế giới, xây dựng bằng đá cẩm thạch, granit và sa thạch.

Đến New York viếng Đài tưởng niệm Quốc gia 11 tháng 9

Là ngày cuối tuần nên nhiều du khách và những người dân Mỹ đổ về đây vui chơi và chụp ảnh kỷ niệm về một trong các biểu tượng tiêu biểu ở Washington.Trước khi vào tham quan khu công viên rộng lớn National Mall tôi không thể bỏ qua hình ảnh hàng cây xanh quyến rũ dưới ánh nắng xuyên qua vòm lá.

Một khung cảnh thiên nhiên giữa lòng đô thị hiện đại. Điểm tham quan này bao gồm cả nhà tưởng niệm Lincoln; đài tưởng niệm Albert Einstein; đài tưởng niệm Quốc gia đệ nhị thế chiến; hai đài tưởng niệm cựu chiến binh các cuộc chiến tranh tại Việt Nam và Triều Tiên.

Ở Washington, còn nhiều địa chỉ khác cần đến, đó là Nhà Trắng mà khi còn nhỏ đi học, tôi thường nghe đến cái tên khác – Tòa Bạch Ốc. Khách tham quan đứng cạnh hàng rào phía trước Nhà Trắng hoặc chung quanh khu vực này để chụp ảnh. Có một vụ biểu tình nhỏ bên kia đường, đối diện Nhà Trắng diễn ra trong trật tự trong khoảng 10 phút, nhưng không thu hút sự quan tâm của mọi người, vì những cuộc biểu tình như thế này vẫn thường xuyên xảy ra.

Xe chạy dọc theo bờ sông Potomac, một địa danh tôi đã biết đến qua lời bài hát “Gảy đàn lên hỡi người bạn Mỹ”, tôi đã nghe vài lần trong các buổi sinh hoạt văn nghệ ở Sài Gòn sau năm 1975. Tôi ngân nga bài hát trong tâm trạng hưng phấn trước khi rời Washington bay đến bang Arkansas.

Dân Mỹ sợ thất nghiệp

Trong lúc đi dạo ở một siêu thị trên đường NW, thủ đô Washington, tôi chợt nghe giọng nói Việt Nam thân quen từ một cô gái. Cô gái tình cờ gặp trên đất Mỹ có tên là Trang Nguyễn, quê Sài Gòn, sang Mỹ lập nghiệp cùng với gia đình khoảng 15 năm.

Cô vui vẻ bắt chuyện và sau đó nhiệt tình hướng dẫn chúng tôi đi mua sắm. Hóa ra Trang là nhân viên phục vụ buồng tại khách sạn Washington Marriott, nơi đoàn chúng tôi đang nghỉ. Trang kể, mỗi giờ làm việc, cô nhận tiền công 20 USD, bình quân một ngày lao động 8 tiếng, Trang kiếm được 160 “đồng” (cách gọi của Trang). Nhưng Trang cho biết, chi phí ở Mỹ rất đắt.

Các khoản chi tiêu trong tháng như: tiền thuê nhà, tiền xe đi lại, ăn uống trong gia đình, tiền thuế, tiền điện, nước… không nhỏ.Giọng nói nam bộ của Trang như mang theo sự chân thật, dễ gần gũi với đồng hương lần đầu đến Mỹ. “Em sẽ về nhà trễ một chút để đưa anh đi mua quà hén”, Trang nói rồi nhanh nhẹn chỉ dẫn, giải thích cho tôi nên chọn mua quà gì.

Trước khi về nhà bằng tàu điện ngầm, Trang chỉ có một lời đề nghị nhỏ với tôi: “Anh có mang theo mì tôm không? Nếu còn, mai đi làm ở khách sạn, anh cho em xin vài gói hén”.

Mỗi ngày ở Mỹ, tiết kiệm lắm, chúng tôi cũng phải tiêu mất khoảng 30 USD cho ba bữa ăn. Ở một cửa hàng buff et trong Bảo tàng Báo chí quốc gia Washington, chỉ với suất ăn trưa đơn giản cùng một ly nước ngọt, tôi đã phải trả 14 USD rồi. Vậy là một ngày sống ở Mỹ mà không kiếm được 30 USD thì bạn sẽ phải đối mặt với cái bụng đói và chấp nhận ngủ ngoài vỉa hè.

Chị Thanh, Việt kiều sinh sống lâu năm ở bang Califonia cho biết, mọi người ở Mỹ phải làm việc cật lực mới đủ sống, và có tích lũy, do đó nếu thất nghiệp hoặc mất việc làm là nỗi đe dọa lớn nhất trong thời buổi kinh tế hiện nay.Mới đây, cuộc biểu tình phản đối tỷ lệ thất nghiệp cao và chính sách kinh tế của chính phủ Mỹ từ Phố Wall đã lan ra toàn nước Mỹ. Người dân Mỹ luôn lo sợ rơi vào cảnh không có công ăn việc làm.

Trong một dịp đi qua thành phố San Jose (bang California), xe dừng trước một ngã tư, tôi nhìn thấy một chàng trai Mỹ to cao, khỏe mạnh đang đứng dưới trụ đèn tín hiệu giao thông để xin tiền những người qua lại với tấm bảng đeo trước ngực “I’m hungry” (Tôi đói).

Có lẽ anh ta là một trong những người không có việc làm. Người lái xe cho đoàn chúng tôi ở bang Arkansas là một người Mỹ gốc Ukraina. Anh chàng này đang bị thất nghiệp và rất vui khi có việc làm đưa đón khách trong bốn ngày tại đây.

Giới trẻ Mỹ mê hàng công nghệ cao

Cả hai lần đến cửa hàng Apple ở San Francisco đều sau 7 giờ tối vì suốt một ngày tôi và các thành viên trong đoàn phải làm việc bận rộn. Tại cửa hàng, mỗi lần có khách đến, nhân viên Apple mặc đồng phục niềm nở chào đón và sẵn sàng tư vấn, phục vụ yêu cầu của khách hàng bằng tác phong của người Mỹ.

Tối 1/11, đúng vào đợt thứ hai Apple đồng loạt bán tiếp iPhone 4S, một hàng dài người xếp hàng chờ mua sản phẩm này. Do chúng tôi không có nhu cầu mua iPhone 4S nên tự nhiên tham quan mà không cần phải xếp hàng. Cho đến khuya, số người đăng ký mua iPhone 4S vẫn kiên nhẫn chờ đợi theo thứ tự để được vào mua.

Người Mỹ, nhất là giới trẻ rất ưa chuộng công nghệ cao, họ thích là những người đầu tiên sử dụng các sản phẩm công nghệ hot nhất.Những chiếc iPad 2, iPhone 4 chúng tôi chọn mua được các nhân viên cửa hàng phục vụ tận tình và lịch sự. Mỗi nhân viên sử dụng một máy tính điện tử nhỏ gọn để tự kiểm tra mặt hàng còn hay hết, chủng loại và giá cả, sau đó trả lời cho khách ngay chỉ trong vài giây.

Đi thăm đài tưởng niệm 11/9 tại nước Mỹ

Cách mua bán, thanh toán thật mau lẹ. Không cần phải qua kế toán viết phiếu thu, xuất hóa đơn, rồi qua thủ quỹ nộp tiền gì cả. Khá đơn giản, từ chiếc máy tính điện tử cầm tay, nhân viên cửa hàng đã in ra hóa đơn, thu tiền mặt trực tiếp hoặc chấp nhận khách thanh toán bằng Master card hay Visa card và giao hàng liền cho khách.

Tất cả chỉ cần khoảng 2 phút và họ đã có thông tin từ khách hàng bằng một địa chỉ email.Không phải là người mua đi, bán lại, nên thú thật tôi không bận tâm đến giá cả đắt hay rẻ. Cầm trong tay các “Quả táo” mới tinh còn nguyên trong hộp, tôi không chỉ thích thú vì món quà kỷ niệm mà thật yên tâm vì mua ngay đất Mỹ.

Những ngày sau đó, đoàn chúng tôi được đến thăm khoa Báo chí – Truyền thông trường đại học San Jose. Nhưng đó lại là một câu chuyện mà tôi sẽ chia sẻ vào dịp khác.Nếp sống văn minh, lịch sự và thân thiện của người dân Mỹ đã để lại ấn tượng tốt đẹp.

Phong cách sống hiện đại, có mức hưởng thụ cao về nhiều mặt, nhưng tất cả người Mỹ đều sống thực tế, luôn tiết kiệm trong tiêu xài. Phải chăng lối sống của người dân Mỹ đã góp phần tạo nên một nền kinh tế Mỹ hùng cường

Advertisement

Ý kiến của bạn