Ngôi làng nhỏ khao khát thành một quốc gia độc lập

0
159
Thị trấn nhỏ nằm trên đồi với diện tích khoảng 5 dặm vuông và 300 cư dân sinh sống.

Trên đỉnh một ngọn đồi ở Riviera, Ý có một ngôi làng nhỏ bé nhưng nuôi một ước mơ vĩ đại: được trở thành một quốc gia độc lập.

Với tên gọi là Công quốc Seborga hiện đã có quốc kỳ, quốc ca, hộ chiếu, tem, tiền tệ và tất nhiên là quốc vương, ngôi làng nhỏ bé ấp ủ hy vọng một ngày nào đó sẽ được sự công nhận hợp pháp về chủ quyền, điều mà những người dân làng đã tìm kiếm từ những năm 1960. Hiện tại, Seborga là một ngôi làng đẹp như tranh vẽ nằm ở tỉnh Imperia, miền bắc nước Ý gần với nước Pháp, với chỉ hơn 300 cư dân cùng diện tích khoảng 5 dặm vuông.

Tấm biển chào đón du khách đến thăm công quốc Seborga

Con đường dẫn đến thị trấn có một cửa khẩu không chính thức, hoàn chỉnh với một hộp lính canh sơn màu cờ Seborga, đôi khi được quản lý bởi những người lính biên phòng tự xưng. Seborga có tầm nhìn tuyệt đẹp hướng ra Riviera bên dưới, nhìn thấy Công quốc Monaco – có lẽ là quốc gia nổi tiếng nhất thế giới và là nguồn cảm hứng cho hành trình tiếp tục giành độc lập của Seborga. “Các luật sư vẫn đang tiếp tục làm việc và đấu tranh cho sự độc lập của nơi này” Công chúa tự xưng Nina của Seborga cho biết, “đó là lý do tại sao tôi được người dân bầu làm công chúa”.

Lịch sử hình thành

Seborga có chế độ quân chủ qua các cuộc bầu cử diễn ra 7 năm/lần và công chúa Nina là người phụ nữ đầu tiên giữ chức vụ này. Sinh ra ở Đức, Nina Döbler Menegatto đang sống ở Monaco đến khi cô phát hiện ra Seborga 15 năm trước khi đến sống cùng chồng cũ và cũng là cựu hoàng tử Marcello I của Seborga, đã thoái vị vào năm 2019. “Ban đầu, tôi nghĩ toàn bộ câu chuyện khá hài hước và không xem chuyện này nghiêm túc”, Nina nói về tuyên bố độc lập của Seborga, “nhưng sau đó tôi đã đọc lại câu chuyện lịch sử của nơi này và tất cả đều là sự thật”.

Công chúa Nina với ngai vàng và lá quốc kỳ Seborga

Tuyên bố độc lập bắt nguồn từ đầu những năm 1960 khi Giorgio Carbone – người điều hành một hợp tác xã nông dân trồng hoa ở địa phương đã xem xét lịch sử của thị trấn và nhận thấy rằng có điều gì đó không ổn.

Seborga vốn được tặng cho các tu sĩ Biển Đức vào năm 954, cho đến khi họ bán nó vào năm 1729 cho vương quốc Sardinia, mà sau này trở thành một phần của Ý. Tuy nhiên, theo Carbone, không có hồ sơ nào về vụ mua bán này, điều đó có nghĩa Seborga chưa bao giờ là một phần hợp pháp của nước Ý. Graziano Graziani – một chuyên gia lịch sử người Ý cho biết: “Thật khó để nghĩ rằng, gần 300 năm sau, sự thiếu vắng tài liệu này lại là cơ sở thực tế để xây dựng sự công nhận hợp pháp cho Seborga”.  Dù tòa án Hiến pháp Ý và tòa án Nhân quyền Châu Âu trước đây đều bác bỏ yêu cầu từ Seborga, nhưng Nina không nản lòng. “Rõ ràng đây không phải là trường hợp dễ dàng,” cô nói “Việc độc lập sẽ không xảy ra ngày hôm nay hoặc ngày mai, nhưng không có gì là không thể”.

07 Seborga Ý
Lá cờ Seborga bao gồm quốc huy và các màu đặc trưng trắng, xanh
Seborga có cả tiền riêng là đồng Luigino. Một đồng Luigino trị giá 6 đô la và có thể sử dụng tại thị trấn.

Nina cũng thừa nhận rằng câu chuyện này rất tốt cho việc kinh doanh. “Chuyện này cũng đem đến nhiều điều tuyệt vời cho du lịch. Ai mà không muốn một câu chuyện cổ tích, một nàng công chúa? Vì vậy, đó là một điểm thu hút khách du lịch, cũng như là một phần lịch sử của Seborga”.

 Seborga thu hút khách du lịch với những câu chuyện thú vị

Dù chỉ mang tính biểu tượng như hộ chiếu riêng hay đồng nội tệ Luigino cũng được chấp nhận thanh toán ở các cửa hàng tại thị trấn nhỏ, về cơ bản là những món quà lưu niệm thú vị với du khách. Tuy nhiên, Giorgio Carbone – với tư cách là hoàng tử đầu tiên của Seborga đến khi qua đời năm 2009, còn đẩy mọi chuyện đi xa hơn, khi vào những năm 1960 ông cho đóng cửa biên giới và không cho bất cứ ai vào thị trấn, kể cả từ chối nộp thuế cho Ý cũng như lái xe vòng quanh với trên chiếc xe sử dụng biển số Seborgan.

Advertisement

Ý kiến của bạn