Chiếc gương ma thuật kỳ lạ

0
141

Giữa hàng ngàn bảo vật trong bộ sưu tập nghệ thuật Đông Á của Bảo tàng Nghệ thuật Cincinnati có một chiếc gương đồng nhỏ niên đại từ thế kỷ 15 hoặc 16 trông không có gì nổi bật nhưng lại chứa đựng một bí ẩn chưa lời giải đáp.

Được trưng bày lần cuối vào năm 2017, chiếc gương trải qua nhiều thập kỷ trước đó trong kho lưu trữ và sau đó đặt ở trên kệ tại căn phòng sau cùng với các đồ vật khác không được trưng bày công khai. Cổ vật này có một bí mật ẩn giấu trong đó. Với tên gọi “gương ma thuật” – dùng chỉ những chiếc gương cổ hiếm có khi đặt vào nguồn ánh sáng nhất định sẽ để lộ hình ảnh hoặc hoa văn ẩn trên bề mặt phản chiếu trên gương – người phụ trách nghệ thuật Đông Á của bảo tàng, Hou-mei Sung cho biết, và kỹ thuật chế tác này thường xuất phát từ Nhật Bản vào thời kỳ Edo.

Chiếc gương có từ thế kỷ 15 hoặc 16, có thể được treo trong một ngôi đền hoặc một gia đình quý tộc.

Món đồ được cất giữ ở Cincinnati, Ohio, nhỏ hơn những món đồ được cất giữ trong các viện bảo tàng ở Tokyo, Thượng Hải và tại thành phố New York. Vào mùa xuân năm ngoái, Hou-mei Sung đã đến thăm các phòng lưu trữ của bảo tàng cùng với một chuyên gia bảo tồn.

“Tôi đã yêu cầu cô ấy chiếu một ánh sáng mạnh vào gương”, Sung nói, sau đó họ đã sử dụng đèn pin điện thoại di động và trên bức tường phía trước họ là sự xuất hiện những hình ảnh lờ mờ hiện ra trong ánh sáng phản chiếu. Sau những thí nghiệm sử dụng nguồn ánh sáng tập trung và mạnh hơn, chiếc gương cuối cùng đã hiện ra hình ảnh của một vị Phật – với những tia sáng phát ra từ dáng ngồi của Ngài. Dòng chữ trên mặt sau của tấm gương mô tả: Đức Phật A Di Đà – một nhân vật quan trọng trong các trường phái Phật giáo Đông Á.

Cận cảnh hình ảnh phản chiếu, mô tả các tia sáng phát ra từ hình Đức Phật.

Phát hiện này khiến bảo tàng trở thành một trong số ít các viện trên thế giới sở hữu một chiếc gương kỳ diệu này, Sung chia sẻ.

Nghệ thuật chế tác gương

Trước khi phát minh ra gương tráng thủy ngày nay, mọi người từ các nền văn hóa trên thế giới thường soi mặt bằng đồ đồng đánh bóng, từ Ai Cập cổ đại đến Thung lũng Indus. Nghệ thuật chế tác gương đồng của Trung Quốc lần đầu tiên được phát triển vào thời nhà Hán, khoảng 2.000 năm trước, và sau đó được phổ biến tại Nhật Bản.

Để tạo ra hiệu ứng huyền bí, các nghệ nhân bắt đầu bằng cách đúc hình ảnh, chữ hoặc hoa văn lên một mặt của đĩa đồng. Bởi vì tấm đồng có độ dày mỏng khác nhau, do thiết kế dập nổi quá trình này đã tạo ra những thay đổi rất nhỏ về độ cong trên mặt gương. Một chất lỏng gốc thủy ngân sau đó được sử dụng để tạo ra các hiệu ứng bổ sung cho bề mặt mà mắt thường không nhìn thấy được nhưng phù hợp với các hoa văn phức tạp.

Khi ánh sáng mặt trời chiếu vào bề mặt phản chiếu theo một cách nhất định, một hình ảnh ẩn thường được thiết kế ở mặt sau tấm gương – sẽ được tiết lộ, tạo ra ảo giác ánh sáng đang truyền ngay qua gương. Vì lý do này, những tấm gương trong tiếng Trung Quốc gọi là gương “trong suốt” hoặc “xuyên sáng”.

Mặt sau chiếc gương có khắc tên của Đức Phật A Di Đà, được cho là hàn vào sau đó để che giấu hình ảnh của Đức Phật.

Những tấm gương đã làm bối rối các nhà khoa học phương Tây, những người đã bắt gặp chúng vào thế kỷ 19. Và trong khi hiệu ứng quang học hiện đã được hiểu rộng rãi hơn, Sung cho biết các chuyên gia vẫn chưa biết chính xác cách những người thợ thủ công đã làm ra tấm gương kỳ diệu này. Cô nói: “Dù có thể giải thích về mặt lý thuyết bao nhiêu đi chăng nữa, thì tất cả đều phụ thuộc vào những bậc thầy chế tác. Đó là lý do tại sao những tấm gương này rất hiếm”.

Advertisement

Ý kiến của bạn